Rồi ngày thi game bài lá cũng tới hai đứa khăn gói lên đường

Tuổi học trò qua đi thật yên bình, cuối cấp rồi đôi lúc hai đứa đâm đầu vào học, em quyết định thi y còn tôi thì hướng tới thi cảnh sát, nhà tôi không có điều kiện, nên phải đỗ vào để nhà nước nuôi.. Rồi ngày thi game bài lá cũng tới hai đứa khăn gói lên đường thật may khi tôi đỗ vào học viện cảnh sát ,còn em thì lại trượt y. chiều báo điểm em khóc với tôi thật nhiều cứ trách than sao mình lại không cố gắng, tôi cũng chỉ an ủi động viên em năm sau sẽ có cơ hội thi tiếp nhưng bố mẹ em đã hướng em đi sang nước ngoài..

anh lan 23 (665)

Ngày tôi nhập học cũng là ngày em đi. Tôi buồn vì không thể tiễn em ra sân bay được ,cũng chỉ vẻn vẹn vài ba tin nhắn

_ Lan lên đường mạnh khỏe nhé! Sang đó có chuyện vui buồn gì thì nhớ gọi về cho Long nha!

Và thế đó tôi hối hận vì đã không nói câu thích em trước khi em bay sang vùng trời mới. Chuyện tình của tôi và em còn đang dang dở…. tôi sẽ nhớ em người con gái thật nhiều !!!

Rồi ngày thi game bài lá cũng tới hai đứa khăn gói lên đường

Hà Nội, Ngày 10 tháng 5 năm 2016

Hà Nội con tìm về với mẹ, Cảm giác như trốn chạy mùa hè….

Xa quê lên Hà Nội tiếp tục giấc mơ còn dang dở và để dễ dàng cho viêc chơi game bài hay android, con như bỏ qua những ngày tháng ngọt ngào bên mẹ bên cha.  Trên đây thiếu thốn lắm mẹ à,, Thiếu nhiều nhất là tình thương của bố mẹ. con biết con phải chấp nhận đánh đổi biết sao giờ khi không bao giờ con có được cả hai sự lựa chọn. Tỉnh mình xa cách Hà Nội hàng trăm cây số muốn về thường xuyên cũng có được đâu, mẹ à giờ quê mình mùa lúa như nào đã thu hạch được chưa hay còn chờ chín tới, con nhớ ngày xưa cứ mỗi độ vào mùa nhà mính lại tất tả đi buộc xe thồ, mua lưỡi hái , nhớ lại bình yên lắm mẹ à!

anh lan 23 (666)

Còn trên đây ngột nhạt lắm mẹ ơi con chẳng thấy có chút nào là yên tĩnh, ngày là khói xe bụi tung mù trời, tối thì nóng nực con không thể ngủ. Mẹ ơi! Con muốn về bên mẹ để xem game copy bài kiểm tra như thế nào, con muốn được ngồi đầu hồi để mẹ chải tóc cho, cứ mỗi khi vào hè con lại nhớ tiếng ve kêu râm ran bên gốc xà cừ già, con lại nhớ hàng phượng vĩ trên con đường làng đất lầy bùn mỗi khi trời mưa tới, con nhớ bố thường hay bị đau lưng khi dở trời, con xin lỗi vì không về thăm nhà thường xuyên được vì kinh tế gia đình khó khăn con thể. Mẹ à! Con nhớ quê mình quá vì một năm con về 2 lần nên nhớ không nguôi. Mùa này là mà bão mẹ nhỉ!

Add Comment